Hiển thị các bài đăng có nhãn dich-vu-bao-ve. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn dich-vu-bao-ve. Hiển thị tất cả bài đăng

Chức năng ưu tiên của một tổ chức nghề nghiệp và công việc

♠ Posted by Ky Nguyen in

Thời gian gần đây, GS Nguyễn Gia Bình, Chủ tịch Hội Hồi sức cấp cứu và chống độc Việt Nam đã đại diện hội ký đơn, kiến nghị gửi tới Bộ trưởng Bộ Công an và Bộ trưởng Bộ Y tế, đề nghị xem xét lại việc bắt giữ bác sĩ Hoàng Công Lương, khoa hồi sức tích cực và lành mạnh - Bệnh viện đa khoa tự do.

GS Nguyễn Gia Bình, Chủ tịch Hội Hồi sức cấp cứu và chống độc nước ta
 

Theo đó, Hội cho rằng, việc cung cấp nguồn nước bảo đảm theo tiêu chuẩn để lọc máu là nhiệm vụ của bệnh viện, bác sĩ không có chuyên môn kỹ thuật và cũng không được phân công làm công việc này. Bởi vậy, việc cơ quan công an đã khởi tố vụ án và bắt tạm giam bác sĩ Hoàng Công Lương, vì đã thiếu trách nhiệm, phạm luật nghiêm trọng về quy định khám chữa bệnh, là không đủ cơ sở.

Khi sự cố xảy ra, với lượng nhân viên ít ỏi, bác sĩ Lương và các đồng nghiệp đã làm việc hết mình, xử trí nhanh và chính xác, cấp cứu kịp thời 18 bệnh nhân trong khi chờ đợi các đồng nghiệp đến trợ giúp, vì vậy đã giảm thiểu số bệnh nhân tử vong, nếu không số bệnh nhân tử vong còn rất có khả năng nhiều hơn thế. Như một giảng viên đại học đã đưa ra nhận xét: “Bắt bác sĩ chịu trách nhiệm về nguồn nước chả khác nào bắt giáo viên chịu trách nhiệm về hệ thống điện trong lớp. Chẳng hạn, người giáo viên chỉ biết vào lớp dạy thì bật đèn lên. Khi điện đóm hỏng hóc, chập điện chẳng hạn, gây nên cháy nổ, giáo viên đã lành mạnh và tích cực hướng dẫn học sinh thoát hiểm, cứu được nhiều học viên. Thế rồi, bắt giam người giáo viên vì không ký văn bản kiểm định điện thì quá vô lý. Ngày nào bác sĩ cũng dùng nước cất đó, ngày nào giáo viên cũng bật điện trong lớp, đó là quy trình thường lệ. Từ quy trình, thì sẽ xác minh được lỗi ở khâu nào khâu nào và ai đã làm sai các bước”.

Vấn đề là, phản ứng bảo vệ hội viên như thế của một hội nghề nghiệp và công việc - Hội Hồi sức cấp cứu và chống độc Việt Nam, có đúng chức năng, có phải chăng không?

Câu trả lời là đúng, là hợp lý và phải chăng. Vì một trong những chức năng chính yếu, được ưu tiên của bất cứ một tổ chức xã hội công việc và nghề nghiệp nào, đều là đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của hội viên. Và phản ứng của Hội Hồi sức cấp cứu và chống độc VN, như thế là tích cực và lành mạnh, đúng với chức năng.

Việc một bác sĩ, hội viên của Hội Hồi sức cấp cứu và chống độc nước ta - ông Lương, vướng vòng lao lý bị cơ quan công an tỉnh Hòa Bình bắt giữ, vì bị xác định “thiếu trọng trách, vi phạm luật nghiêm trọng về quy định khám chữa bệnh”, là quyền và trách nhiêm của họ - phía cơ quan điều tra. Nhưng việc bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của hội viên, thì là của hội.

Quyền và lợi ích hợp pháp của hội viên, là việc hội viên Lương được đại diện của hội đến thăm nom, là việc hỗ trợ ông Lương trong việc có thể xác minh những chứng cứ, tìm ra những phương cách tự bảo đảm mình – một hội viên. trách nhiệm và nghĩa vụ của một hội công việc và nghề nghiệp – thì y hệt như công tác lãnh sự của các cơ quan đại diện nước ta ở nước ngoài, trước hết là có động thái lập tức đảm bảo “quyền và lợi ích hợp pháp của công dân nước ta ở nước ngoài”, ngay cả khi công dân đó đang bị nghi là có hành vi phạm tội.

Hội Hồi sức cấp cứu và chống độc nước ta đã làm rất đúng trong chức năng đảm bảo quyền và lợi ích của các hội viên.

>>> Nguồn: Chức năng ưu tiên của một hội công việc và nghề nghiệp

Luôn bảo vệ nhà báo làm nhiệm vụ trong khuôn khổ luật pháp

♠ Posted by Ky Nguyen in

Chiếc xe đâm hỏng máy quay của phóng viên VTV.


Dù tác nghiệp đúng quy định luật pháp nhưng thời khắc cách đây không lâu, không ít nhà báo đã và đang gặp phải nhiều rào cản trong tiếp cận thông tin, đặc biệt là thông tin về các vụ việc liên quan chống tiêu cực. Họ còn bị uy hiếp tính mạng, bị khủng bố niềm tin, thậm chí người thân cũng bị đe dọa. Chính vì vậy, rất cần một hệ thống pháp luật đủ mạnh cũng tương tự sự hợp tác ký kết của toàn xã hội để bảo vệ những nhà báo chân chính.

Ngay trước Ngày Báo chí cách mạng VN 21-6, sự việc nhóm phóng viên của Ðài Truyền hình Việt Nam bị một đối tượng lái chiếc xe bán tải lao thẳng vào trong khi đang tác nghiệp tại Quanh Vùng thuộc xã Phù Lỗ (huyện Sóc Sơn - Hà Nội) ngày 13-6 đã khiến dư luận hết sức phẫn nộ. Bởi lẽ sự việc diễn ra giữa ban ngày, khu vực tác nghiệp của nhóm phóng viên không có biển cấm. Trước đó, nhóm phóng viên đã làm việc với UBND xã Phù Lỗ để vấn đáp, lấy thông tin phản ánh tình trạng lấn chiếm ao hồ, tư lợi cá nhân (chi tiết cụ thể là làm quán bán hàng và xây dựng nhà trái phép) trên địa bàn xã quản lý. Sau khi làm việc với chính quyền địa phương, nhóm phóng viên đã tới hiện trường để thực hiện công việc điều tra. Tường trình của nhân chứng có mặt tại hiện trường cho biết, khi nhóm phóng viên đang làm việc với bảo đảm khu vực hồ thủy lợi thì xe ô-tô mang biển kiểm soát và điều hành 24C-011.25T lao thẳng vào, điềm may mắn là nữ phóng viên nhảy tránh kịp, sau đó lái xe quay sang nhằm đâm vào người quay phim. Phóng viên quay phim may mắn tài lộc tránh được, nhưng chiếc máy quay rơi xuống đường, bị ô-tô nghiền nát. trước sự nghiêm trọng này, Hội Nhà báo VN đã có công văn gửi lãnh đạo và Công an Hà Nội đề nghị khẩn trương điều tra, làm rõ việc có sự đe dọa tính mạng các nhà báo, hủy hoại phương tiện hành nghề và tài liệu của phóng viên, nếu có sai phạm thì phải xử lý nghiêm minh. Từ sự lên tiếng kịp thời của Hội Nhà báo nước ta và từ phản ứng của dư luận, ngày 14-6-2017 cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Sóc Sơn (Hà Nội) đã ra thông báo khởi tố vụ án hình sự về tội chống người thi hành công vụ, hủy hoại tài sản theo quy định tại Ðiều 257, Ðiều 143 Bộ luật Hình sự; và ngày 15-6 ra lệnh bắt khẩn cấp, tạm giữ đối với người đã lái xe ô-tô đâm các nhà báo.

Ðáng lo ngại là tình trạng hành hung, cản trở phóng viên trong khi tác nghiệp đang có định hướng tăng cả về mức độ lẫn tần suất. hầu hết các nhà báo bị hành hung trong khi thực hiện điều tra, chống tiêu cực. Nhằm bưng bít thông tin, che đậy hành vi phạm luật tội cho nên một số ít đối tượng liên quan đã có những hành vi liều lĩnh để cản trở, thậm chí sẵn sàng chuẩn bị "lấy tính mạng" của nhà báo. Thống kê năm 2016 của Hội Nhà báo nước ta cho biết, trong khoảng 5 năm quay lại đây đã có khoảng 50 vụ tiến công nhà báo. Nhà báo Ngọc Quang (Ðài Phát thanh - Truyền hình Thái Nguyên) chia sẻ: "thời điểm qua, các vụ cản trở tác nghiệp và hành hung nhà báo có chiều hướng gia tăng. Ðiều đó cho thấy, những tác động và ảnh hưởng của báo chí ngày càng cao trong xã hội. Bên cạnh đó, thực trạng coi thường và vi phạm quy định cũng ngày một tinh vi hơn. Xét cho cùng, hành hung hay cản trở nhà báo đang tác nghiệp là vi phạm luật điều khoản và cần được xử lý nghiêm minh".

Cách đây không lâu, một cuộc khảo sát, nghiên cứu về các hành vi cản trở báo chí tác nghiệp đã được thực hiện bởi tổ chức RED Communication (trực thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật nước ta, có chức năng điều tra nghiên cứu về lĩnh vực media phát triển) thực hiện trên quy mô toàn quốc, với các loại hình báo chí và phóng viên thuộc nhiều lứa tuổi cũng tương tự có thâm niên công tác khác biệt. công dụng điều tra khảo sát cho thấy hành vi cản trở báo chí tác nghiệp rất đa dạng, có thể liệt kê thành 12 nhóm và cho hiệu quả chi tiết cụ thể như sau: nhóm 1: né tránh cung cấp thông tin (52,60%); nhóm 2: gây khó dễ (47,66%); nhóm 3: mua chuộc (24,48%); nhóm 4: gián tiếp ngăn chặn các chuyển động tác nghiệp (33,85%); nhóm 5: thu giữ phương tiện tác nghiệp (20,57%); nhóm 6: phá hoại phương tiện tác nghiệp (12,24%); nhóm 7: đe dọa (18,49%); nhóm 8: giữ người (14,32%); nhóm 9: quấy rối tình dục (4,69%); nhóm 10: vu khống (9,11%); nhóm 11: hành hung, gây thương tích (9,11%); nhóm 12: trả thù (7,55%). Ðáng chú ý là các hành vi đe dọa, khủng bố, trả thù không chỉ nhằm trực tiếp vào phóng viên mà còn cả với hạnh phúc gia đình họ. Ðiều này cho thấy các đối tượng cản trở vận động tác nghiệp của nhà báo không chỉ ngang nhiên mà còn rất hung hăng, chính vì vậy rất cần có sự can thiệp đủ mạnh của pháp luật và sự tham gia của toàn xã hội để bảo vệ các nhà báo tác nghiệp đúng quy định.

Tại kỳ họp thứ 11, Quốc hội khóa XIII, Luật Báo chí sửa đổi (có hiệu lực từ 1-1-2017) và Luật Tiếp cận thông tin (có hiệu lực từ 1-7-2018) đã được Quốc hội thông qua. Hai văn bản luật này là cơ sở giúp các nhà báo có thêm hành lang pháp lý an toàn, chặt chẽ, tạo điều kiện thuận lợi cho họ khi xúc tiến nhiệm vụ. chi tiết tại khoản 12, Ðiều 9 về "Các hành vi bị nghiêm cấm", Luật Báo chí quy định một trong hành vi bị nghiêm cấm là: "Ðe dọa, uy hiếp tính mạng, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của nhà báo, phóng viên; hủy hoại, thu giữ phương tiện, tài liệu, cản trở nhà báo, phóng viên hoạt động nghề nghiệp và công việc đúng điều khoản". Trước đó, ngày 12-11-2013, Chính phủ đã ban hành Nghị định 159/2013/NÐ-CP quy định xử phạt phạm luật hành chính trong vận động báo chí, xuất bản, khoản 1, 2, 3 Ðiều 7 của Nghị định về "Hành vi cản trở trái luật pháp hoạt động báo chí" quy định: "1. Phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 10.000.000 đồng đối với hành vi cản trở trái pháp luật hoạt động nghề nghiệp của nhà báo, phóng viên. 2. Phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến 20.000.000 đồng đối với hành vi xúc phạm danh dự, nhân phẩm của nhà báo, phóng viên khi đang làm việc nghề nghiệp. 3. Phạt tiền từ 20.000.000 đồng đến 30.000.000 đồng đối với một trong hành vi dưới đây: a) Uy hiếp tính mạng nhà báo, phóng viên; b) hủy diệt, cố ý làm hư hỏng phương tiện, tài liệu vận động báo chí của nhà báo, phóng viên; c) Thu giữ trái phép phương tiện, tài liệu hoạt động báo chí của nhà báo, phóng viên". Tuy nhiên, căn cứ vào thực tế, nhiều nhà báo cho rằng mức xử phạt này còn khá nhẹ so với sự nguy hiểm của hành vi và thiệt hại tạo ra với nhà báo khi họ trở thành kim chỉ nam bị hành hung và cản trở quá trình tác nghiệp. Tháng 5-2017, Bộ Thông tin và truyền thông media (Bộ TT - TT) đã chủ trì xây dựng Nghị định mới sửa chữa thay thế Nghị định 159. Theo Ban soạn thảo, riêng với nội dung xử lý phạm luật trong lĩnh vực báo chí, dự kiến sửa đổi 12 trong số 13 điều, tăng mức phạt ở hầu như các hành vi để tương xứng thực tế, tính chất mức độ vi phạm. chi tiết cụ thể, ở Ðiều 7 về "Hành vi cản trở trái pháp luật chuyển động báo chí", so với Nghị định 159, Dự thảo đề nghị tăng mức phạt ở tất cả các hành vi. Ðáng chú ý, tại Ðiều 9 của Dự thảo, hành vi cản trở việc cung cấp thông tin cho báo chí của tổ chức, cá nhân; hành vi không thực hiện đưa thông tin cho báo chí theo quy định sẽ bị phạt cảnh cáo hoặc bị phạt tiền từ 1.000.000 đồng đến 3.000.000 đồng. Theo ông Trần Bá Dung - Trưởng ban Nghiệp vụ Hội Nhà báo Việt Nam: "Các nội dung được đưa vào hành vi xử phạt tăng lên nhiều hơn, cập nhật nhiều nội dung mới, tương xứng với quy định của Luật Báo chí 2016. Mức xử phạt hành vi bị phạt so với Nghị định 159/2013/NÐ-CP hầu hết đều tăng lên gấp đôi. Riêng hành vi tăng nhiều nhất từ năm đến sáu lần là hành vi cản trở việc cung cấp tin cho báo chí. Việc mức phạt tăng cao như vậy thể hiện sự nghiêm minh của luật pháp trong vận động báo chí, xuất bản". Dự kiến đến tháng 9-2017 Bộ TT - TT sẽ trình Chính phủ dự thảo Nghị định mới thay thế Nghị định 159/2013/NÐ-CP.

Hy vọng với các quy định ngày càng chặt chẽ, hoàn thành xong, cân xứng với tình trạng thực tế, sự nghiêm minh của luật pháp sẽ giúp báo chí ngày càng phát huy hiệu quả xã hội trong việc báo tin tức kịp thời, phản ánh chân thực mọi vấn đề của cuộc sống, đồng thời giúp người làm báo thật sự yên tâm khi tác nghiệp. Ðồng thời, cần nhấn mạnh vai trò quan trọng của Hội Nhà báo VN trong việc bảo đảm nhà báo tác nghiệp trong khuôn khổ quy định. về tay, các nhà báo cần phát huy tính tích cực nghề nghiệp, đề cao đạo đức nghề nghiệp, trách nhiệm xã hội, nhiệm vụ công dân của người làm báo, để tác phẩm báo chí luôn nhận được sự tin yêu của xã hội, của bạn đọc, đóng góp thêm phần tác động tích cực đến sự phát triển của đất nước.

 >>> Nguồn: Luôn bảo vệ nhà báo làm nhiệm vụ trong khuôn khổ pháp luật

Đừng để rừng bị phá xong mới có luật bảo đảm, phát triển

♠ Posted by Ky Nguyen in

VOV.VN - Ngoài bảo vệ rừng, Luật pháp cũng cần ưu tiên giao rừng cho đồng bào dân tộc thiểu số, bảo đảm an toàn cho đồng bào có thể sống được bằng nghề rừng.

Sáng 19/6, Quốc hội làm việc tại Hội trường, bàn bạc về dự án Luật bảo vệ và cách tân và phát triển rừng (sửa đổi). phần lớn đại biểu Quốc hội cho rằng, việc sửa đổi Luật đảm bảo và trở nên tân tiến rừng năm 2004 là rất cần thiết.

Sáng 19/6, Quốc hội làm việc tại Hội trường, bàn luận về dự án Luật bảo vệ và cải cách và phát triển rừng (sửa đổi).

So với Luật năm 2004, dự thảo lần này đã có những tiếp cận toàn diện hơn. Tuy nhiên, nhiều đại biểu cũng cho rằng, 1 số nội dung trong dự thảo chưa thực sự thống nhất với quy định của pháp luật liên quan về Luật Đất đai, Luật Đa dạng sinh học, Luật Đầu tư...

Nhiều tranh luận về phân loại rừng 

Đồng tình với quy định 3 loại rừng như dự thảo, đại biểu Võ Đình Tín (Đoàn Đắk Nông) cho rằng, phân loại thành 3 loại rừng đặc dụng, rừng phòng hộ, rừng sản xuất sẽ tiện nghi cho thu xếp tổ chức trong ngành lâm nghiệp, thực hiện các chủ trương chế độ về đầu tư, giao rừng, khoán bảo đảm rừng, thu xếp, đổi mới và cải tiến và phát triển rừng quốc gia.


Đại biểu Võ Đình Tín (Đoàn Đắk Nông) phát biểu ý kiến về dự án Luật bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi). 

tuy vậy, đại biểu Nguyễn Văn Man (Đoàn Quảng Bình), đại biểu Nguyễn Sơn (Đoàn Hà Tĩnh) lại không đồng tình với những ý kiến trên và đề nghị, chỉ nên phân loại thành 2 loại rừng là rừng đảm bảo và rừng kinh tế. Trong đó, rừng bảo đảm gồm rừng thoải mái và tự nhiên, rừng phòng hộ, rừng đặc dụng. Còn rừng kinh tế là rừng trồng sản xuất.

Đại biểu Nguyễn Văn Man cho rằng, việc phân loại như vậy cân xứng với phân loại của nhiều nước trên quả đât, giúp chúng ta thuận lợi hơn trong hợp tác và ký kết quốc tế, thực hiện quản lý rừng bền lâu. Điều này cũng giúp tất cả rừng tự nhiên hiện có của Việt Nam sẽ không được chuyển sang mục đích khác. Theo ĐB, việc phân loại thành 3 loại rừng như dự thảo buộc phải có các cơ chế, chế độ, mô hình phù hợp để quản lý, bảo vệ, sử dụng với từng loại rừng.

Còn đại biểu Lưu Văn Đức (Đoàn Đắk Lắk) lại cho rằng, quy định phân loại rừng chưa đưa ra được hết nội hàm để bảo đảm và phát triển rừng. Phân loại rừng trong dự thảo Luật chỉ mới đề cập đến phân loại rừng theo mục đích sử dụng rừng thuần túy về kỹ thuật của ngành lâm nghiệp mà chưa rõ tính chất sử dụng tính chất của rừng gắn với chủ thể, chủ rừng là cộng đồng cư dân các dân tộc như rừng tâm linh, tín ngưỡng, rừng bảo vệ nguồn nước, rừng biên giới…

hiểu rõ chính sách thì mới bảo vệ và phát triển được rừng 

Các đại biểu QH đánh giá, để khuyến khích, trợ giúp chủ rừng, đặc biệt đối với chủ rừng là hộ hạnh phúc gia đình, cá nhân, cộng đồng dân cư trong việc quản lý, bảo vệ và phát triển rừng, những năm qua Chính phủ đã ban hành nhiều chế độ đầu tư, giúp sức trồng rừng, hỗ trợ bảo vệ rừng, giao khoán việc bảo đảm và trở nên tân tiến rừng, chính sách chi trả dịch vụ môi trường rừng, bảo vệ và phát triển bền vững lâu dài rừng ven biển ứng phó với biến đổi khí hậu.
 

Đại biểu Mùa A Vảng (Đoàn Điện Biên) phát biểu ý kiến về dự án Luật bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi). 

Nhấn mạnh cuộc sống của người dân gắn chặt với rừng, đại biểu Mùa A Vảng (Điện Biên) cho rằng, chỉ khi nào người dân thấy bảo vệ rừng đảm bảo cuộc sống của họ thì rừng sẽ được bảo vệ tốt hơn.

Thực tế, khi Nhà nước thực hiện việc chi trả dịch vụ môi trường rừng thì rừng đã xanh tươi trở lại.

Theo đại biểu Mùa A Vảng (Đoàn Điện Biên), các quy định như trong dự án Luật là chưa đủ, chưa khuyến khích và chưa nâng cao trách nhiệm của người dân tham gia đảm bảo rừng; cần quy định chi tiết hơn chính sách của Nhà nước trong bảo vệ và phát triển rừng.

Đại biểu Mùa A Vảng  đề nghị ban soạn thảo nghiên cứu, bổ sung quy định: “Nhà nước có chính sách khuyến khích các hộ GĐ, tổ chức, cá nhân, doanh nghiệp bảo vệ rừng, tái sinh rừng tự nhiên đồng thời giao Chính phủ quy định chính sách tính chất cho vùng, miền để bảo đảm tốt rừng, Quanh Vùng xung yếu, biên giới và khu vực cung cấp các nguồn nước chính cho các thủy điện lớn”.

Cho ý kiến về nội dung này, đại biểu Nguyễn Lâm Thành (Đoàn Lạng Sơn) cho rằng, dự án Luật không có điều khoản quy định riêng về chính sách Nhà nước về bảo vệ và phát triển rừng mà quy định rải rác ở các nội dung không giống nhau. Vì thế đại biểu Nguyễn Lâm Thành đề nghị có chế độ đối với đồng bào miền núi, dân tộc thiểu số là những người gắn bó mật thiết với rừng. 

Đống ý quan điểm này, đại biểu Võ Đình Tín cho rằng, trong thời gian qua có nhiều bất cập trong quản lý, cách tân và phát triển và bảo vệ rừng, đặc biệt cơ chế phát triển rừng, xóa đói giảm nghèo đối với đồng bào dân tộc còn giảm bớt.
“Vai trò của đồng bào dân tộc thiểu số tham gia bảo vệ rừng rất hiệu quả, nhưng dự án Luật bảo đảm và cải tiến và phát triển rừng (sửa đổi) chưa quy định vấn đề này.

Do thế, đề nghị Ban soạn thảo chỉnh sửa một số nội dung cho cân xứng về việc ưu tiên giao rừng cho đồng bào dân tộc thiểu số, đảm bảo cho đồng bào rất có thể sống được bằng nghề rừng”, đại biểu Võ Đình Tín nhấn mạnh./.

>>> Nguồn: Không nên để rừng bị đốt xong mới có luật bảo đảm, phát triển